Khách hàng ngã gục sau lời lẩm bẩm "Chết đi" - Chuyện ma về nhân viên mới tại khách sạn
Câu chuyện kinh dị về nhân viên khách sạn có hành vi kỳ quái, lẩm bẩm lời nguyền khiến khách hàng ngã gục và bám đuôi đồng nghiệp đầy ám ảnh.
Một câu chuyện kỳ lạ đã được kể lại về một nhân viên mới vào làm tại khách sạn, người đã lẩm bẩm những lời đầy ẩn ý hướng về phía khách hàng, ngay sau đó khách hàng đã ngã gục, và sau đó người này đã tiếp cận một cách dai dẳng với nhân viên đã quan sát mình trong quá trình tuyển dụng.

Bắt đầu như một câu chuyện ma nơi công sở đơn thuần, nhưng khi sự thật về việc nhân viên này nuôi hơn 20 con rắn được tiết lộ cùng với lời nói "Tôi muốn nhận lấy năng lượng" của nhân viên đó, cả studio đã rơi vào trạng thái kinh hoàng.
Trong chương trình giải trí 'Midnight Ghost Story 6' phát sóng trên MBC vào ngày 10, trong khi diễn viên Jung Soo-young xuất hiện với tư cách khách mời, Kim Ho-young đã giới thiệu một câu chuyện ma lấy chủ đề về 'The Face Reader'.
Ngày hôm đó, Jung thu hút sự chú ý khi nói rằng cô tham gia chương trình theo sự tiến cử của quản lý và tự mô tả mình thuộc "phía trừ tà". Là một người theo Công giáo từ thuở nhỏ, cô đã khiến dàn khách mời ngạc nhiên khi tiết lộ rằng mình nhớ khá rõ các bài kinh trừ tà xuất hiện trong bộ phim 'The Priests'.
Trên thực tế, Jung đã trực tiếp đọc lời cầu nguyện tại studio và cho biết cô còn chuẩn bị cả 'nước thánh phục sinh' để đề phòng trường hợp có chuyện kỳ lạ xảy ra trong quá trình ghi hình. Sau đó, cô trực tiếp lấy nước thánh ra và rắc khắp studio, làm tăng thêm bầu không khí căng thẳng.
Tiếp theo, câu chuyện do Kim giới thiệu là trải nghiệm của một người tố giác từng làm việc tại một khách sạn khoảng 9 năm trước.
Người tố giác cho biết vào thời điểm đó, khi đang làm quản lý cấp chủ nhiệm, nhờ khả năng nhận biết được những người gọi là "có khí chất đáng sợ" hoặc những khách hàng khó tính chỉ qua diện mạo, anh đã được đồng nghiệp gọi bằng biệt danh là 'Ssi-melier' (chuyên gia cảm nhận khí chất). Tiêu chuẩn phán đoán của anh chính là 'The Face Reader' (tướng mạo).
Vì lý do này, sau khi nhận yêu cầu từ trưởng nhóm cấp trên để tham gia phỏng vấn nhân viên mới, người tố giác khẳng định đã cảm thấy một sự khó chịu kỳ lạ ngay từ khoảnh khắc nhìn thấy một ứng viên.
Tuy nhiên, vì không thể quyết định việc trúng tuyển chỉ dựa vào tướng mạo, ứng viên đó cuối cùng đã gia nhập khách sạn cùng với các nhân viên mới khác.
Theo lời người tố giác, sau đó những chuyện kỳ lạ đã lần lượt xảy ra.
Vào ngày đầu tiên đi làm, khi nghe được tuổi của người tố giác, nhân viên mới đã đột nhiên bật cười lớn. Sau đó, người tố giác nói rằng anh thường xuyên ngửi thấy mùi tanh nồng quanh nhân viên mới đó. Tuy nhiên, các nhân viên khác lại không cảm thấy bất kỳ mùi gì.
Bản thân công việc không có vấn đề gì lớn. Ngược lại, nhân viên mới có vẻ thích nghi khá suôn sẻ với tổ chức. Thế nhưng, một cách kỳ lạ, người này thường xuyên lảng vảng quanh người tố giác, và theo thời gian, hành động đó càng trở nên dai dẳng hơn.
Sự việc quyết định đã xảy ra trong quá trình xảy ra xích mích với khách hàng.
Một khách hàng đã buông lời lăng mạ và tạt nước vào nhân viên mới, nhưng nhân viên này không có phản ứng gì đặc biệt. Anh ta cúi đầu và lẩm bẩm điều gì đó, và lời đó chính là "Chết đi, chết đi, chết đi".
Và không lâu sau đó, vị khách hàng đó đột nhiên ôm lấy cổ và ngã gục.
Những người có mặt tại hiện trường không thể không bàng hoàng, và người tố giác cho biết sau sự việc này, anh càng cảm thấy nhân viên mới đó là điềm gở.
Sau đó, tình hình diễn ra càng kỳ quái hơn.
Nhân viên mới không chỉ liên tục gửi tin nhắn cho người tố giác mà còn bắt đầu bám theo xung quanh. Khi người tố giác cuối cùng báo cáo tình hình với trưởng nhóm, trưởng nhóm cũng đã trực tiếp trò chuyện với nhân viên mới.
Thế nhưng, những lời thốt ra từ miệng trưởng nhóm càng làm tăng thêm sự bất an của người tố giác.
Đó là việc đã xác nhận được rằng nhân viên mới thực sự nuôi nhiều con rắn tại nhà, và số lượng lên đến hơn 20 con.
Đặc biệt, nhân viên mới còn nói với người tố giác những lời khó có thể tưởng tượng trong một mối quan hệ công sở bình thường như: "Ở bên cạnh chủ nhiệm tôi cảm thấy như được sống lại. Xin hãy cho tôi ở bên cạnh một chút", hay thậm chí là "Nếu không muốn ở cùng thì hãy cắt cho tôi một ngón tay đi".
Người tố giác cuối cùng khẳng định rằng mình đã liên tục bị đối xử bằng những hành vi gần như là bám đuôi (stalking). Anh còn hồi tưởng lại rằng việc nhân viên mới đi theo tận về nhà cũng đã được xác nhận trong quá trình trao đổi với trưởng nhóm.
Lý do mà anh tiết lộ còn rùng rợn hơn.
Khi biết người tố giác thuộc tuổi Hổ, nhân viên mới đã nói với ý nghĩa rằng "Tôi muốn nhận lấy năng lượng của chủ nhiệm".
Tất nhiên, câu chuyện này là một chuyện ma dựa trên trải nghiệm mà người tố giác đã kể trên sóng truyền hình. Liệu nguyên nhân khách hàng ngã gục có thực sự liên quan đến lời lẩm bẩm của nhân viên mới, hay những câu chuyện về 'mùi tanh nồng' và cái gọi là 'năng lượng' có phải là sự thật đã được xác nhận khách quan hay không thì vẫn chưa rõ.
Mặc dù vậy, nỗi sợ hãi lớn nhất không nằm ở yếu tố siêu nhiên, mà nằm ở sự bất an khi không thể thấu hiểu hoàn toàn nội tâm của một con người. Sự chuyển biến từ một không gian đời thường như khách sạn sang một hiện trường đầy đe dọa bởi những hành vi ám ảnh đã khiến câu chuyện trở nên ám ảnh hơn bao giờ hết.