Chủ Tịch Tập Sự: Vị thế người cha còn nặng nề hơn cả ngai vàng
Khám phá chiều sâu tâm lý của nhân vật Kang Yong Ho trong phim Hàn Quốc 'Chủ Tịch Tập Sự' (Reborn Rookie) trên JTBC, nơi tình phụ tử đối đầu với quyền lực.
Phim truyền hình cuối tuần của JTBC 'Chủ Tịch Tập Sự' đã chạm đến một điểm cực kỳ thú vị. Nhìn từ bên ngoài, tác phẩm này là một vở kịch chính trị tàn khốc xoay quanh cuộc tranh giành quyền điều hành và kế vị trong một gia tộc tài phiệt. Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ vào trung tâm, ta sẽ thấy ẩn chứa bên trong đó những cảm xúc lâu đời nhất của một con người: đó là tình yêu dành cho con cái, sự hối tiếc và tình phụ tử không thể bày tỏ.

Son Hyun-joo, người thủ vai Chủ tịch Kang Yong Ho của Choi Sung Group, đã vượt xa hình mẫu 'Chủ tịch tài phiệt' thường thấy. Ông là người nắm giữ quyền lực, nhưng đồng thời cũng là một người cha vụng về và không hoàn hảo trước mặt gia đình yêu thương. Những rạn nứt nhân văn ẩn sau những phán đoán lạnh lùng và quyết định quyết đoán trái lại càng làm cho nhân vật này trở nên đa chiều hơn.
“Đừng tin đứa trẻ đó.” Câu nói này mà Kang Yong Ho dành cho con trai Kang Jae-seong không đơn thuần là một lời cảnh báo. Đó là khoảnh khắc giao thoa giữa phán đoán của một người đứng đầu tập đoàn và sự lo lắng của một người cha. Một bên là ánh mắt sắc bén của nhà điều hành phải bảo vệ tương lai tập đoàn, bên kia là bản năng của cha mẹ lo lắng cho đứa con có thể bị tổn thương bởi những người thân cận nhất.
Cuối cùng, đối tượng mà Kang Yong Ho đang chiến đấu không chỉ đơn thuần là đối thủ cạnh tranh hay ứng cử viên kế vị. Ông đang chiến đấu với những mối quan hệ gia đình đang dần tan vỡ ngay trong đế chế mà chính mình đã dày công xây dựng cả đời.
Cuộc đời của Kang Yong Ho tuân theo cấu trúc quen thuộc của những câu chuyện về tài phiệt kiểu Hàn Quốc. Đó là một nhân vật kìm nén cảm xúc để bảo vệ doanh nghiệp và hy sinh hạnh phúc hiện tại vì tương lai. Tuy nhiên, tác phẩm này không tiêu thụ lựa chọn đó như một sự tàn nhẫn đơn thuần. Đằng sau hành động của ông luôn tồn tại khao khát 'muốn bảo vệ'.
Quyết định không để con gái út Kang Bang Geul — con của ông với người vợ tái hôn Cho Seon-hee — lộ diện trước thế giới để bảo vệ cô khỏi cuộc chiến kế vị, nhìn bề ngoài có vẻ tàn nhẫn. Hình ảnh ép buộc cô con gái nhỏ phải đi du học nước ngoài và phớt lờ lời cầu xin muốn trở về trông giống như sự vô tâm của một người cha. Thế nhưng, đằng sau sự im lặng đó là ý chí muốn bảo vệ con gái theo cách riêng của Kang Yong Ho.
Khi biết con gái bị bắt nạt ở trường, ông đã trực tiếp tìm đến nước ngoài. Nhưng ông không để lộ thân phận là cha mình. Ông giải quyết vấn đề với tư cách một người có quyền lực, nhưng đồng thời cũng cố gắng không làm xáo trộn cuộc sống của con gái. Cảnh phim này cho thấy cốt lõi của nhân vật Kang Yong Ho. Ông không phải là một người cha không yêu thương con, mà là một người cha chưa học được cách yêu thương đúng đắn.
Triết gia Erich Fromm từng xem tình yêu không chỉ là một cảm xúc đơn thuần mà là một 'năng lực'. Yêu thương không phải là sở hữu, mà là hành động giúp đối phương trưởng thành. Tuy nhiên, Kang Yong Ho có lòng yêu thương nhưng cách biểu đạt lại dừng lại ở ngôn ngữ của kẻ nắm quyền. Ông quen với việc giải quyết vấn đề bằng tiền bạc và tầm ảnh hưởng, nhưng lại vụng về trong việc an ủi người khác bằng một lời nói ấm áp. Vì vậy, tình yêu của ông thường xuyên bị hiểu lầm.
Đối với Kang Bang Geul, cha là người đã bỏ rơi mình; đối với Kang Jae-kyung, cha là một bức tường khổng lồ khó lòng được công nhận. Đối với Kang Jae-seong, cha vừa là đối tượng để tôn trọng, vừa là đối thủ cần phải vượt qua. Nhưng sau khi linh hồn nhập vào thân xác của Hwang Jun Hyeon, Kang Yong Ho cuối cùng mới có thể nhìn lại quá khứ của chính mình. Ông muộn màng thấu hiểu những tổn thương của các con mà khi còn sống ông không hề hay biết, và nhận ra rằng những lựa chọn mà ông từng tin là đúng đắn lại là vết thương sâu sắc đối với ai đó. Tại điểm này, bộ phim đã vượt lên trên một tác phẩm giả tưởng đơn thuần.
'Nếu được trao cơ hội sống lại một lần nữa, chúng ta sẽ thay đổi điều gì?' Câu chuyện của Kang Yong Ho bắt đầu chính từ câu hỏi này. Cuộc chiến của gia tộc Choi Sung nhìn có vẻ là mâu thuẫn quanh quyền điều hành doanh nghiệp, nhưng về bản chất, đó là câu chuyện về những thành viên trong gia đình khao khát được công nhận. Sự cạnh tranh giữa Kang Jae-kyung và Kang Jae-seong cũng không đơn thuần là sự xung đột của dục vọng. Đó là khát khao lâu đời của những đứa con muốn được cha thừa nhận.
Lý do Kang Yong Ho im lặng ngay cả khi chứng kiến cảnh Kang Jae-kyung làm đứt dây đàn harp của em mình cũng nằm ở đây. Không phải vì ông không biết lỗi của con gái, mà vì ông thấu hiểu sự tự ti và bất an ẩn sau hành động đó. Ông chọn sự im lặng thay vì trừng phạt. Không thể nói lựa chọn đó nhất thiết là đúng, nhưng trong đó chứa đựng tâm lý phức tạp của cha mẹ khi nhìn vào con cái. Cha mẹ đôi khi nhìn thấy vết thương đằng sau hành động của con cái trước khi nhìn thấy chính lỗi lầm đó. Kang Yong Ho chính là một người cha như vậy.
Lý do diễn xuất của Son Hyun-joo tỏa sáng là vì ông không biến Kang Yong Ho thành một 'người cha tốt' đơn thuần. Ông vẫn là một nhân vật lạnh lùng và đầy toan tính. Khi cần thiết, ông phán đoán với tư cách một người nắm quyền và quyết đoán vì doanh nghiệp. Nhưng trong sự lạnh lùng đó có những rạn nứt nhân văn. Chính rạn nứt đó là điểm mà khán giả có thể đồng cảm với Kang Yong Ho.
Người leo lên đỉnh cao quyền lực cuối cùng cũng là cha của một gia đình, và người sở hữu tập đoàn khổng lồ cuối cùng cũng chỉ là một con người không hoàn hảo trước mặt người mình yêu. 'Chủ Tịch Tập Sự' thú vị không phải vì nó cho thấy huyền thoại thành công của tài phiệt. Ngược lại, nó cho thấy một con người thành công có thể đánh mất nhiều thứ đến nhường nào.
Có lẽ thứ mà Kang Yong Ho muốn bảo vệ không phải là ngai vàng của Choi Sung Group. Có lẽ thứ mà ông muốn bảo vệ đến cùng chính là giá trị lâu đời nhất mà ông đã bỏ lỡ sau quyền lực: đó là gia đình. Và chính tại điểm đó, 'Chủ Tịch Tập Sự' đã mở rộng từ một bộ phim về tài phiệt thành một câu chuyện về con người.