Jeon Beom-seon: "Tôi sốc nặng khi biết tổ tiên là thông dịch viên của Yi Wan-yong"
Vocalist Jeon Beom-seon của nhóm Yangbans chia sẻ về cú sốc khi biết tổ tiên mình là Yi Injik, một nhân vật thân Nhật nổi tiếng thời thuộc địa.
Trong bối cảnh tranh cãi về việc tổ tiên của diễn viên Oh Ha-young là người thân Nhật đang thu hút sự chú ý của xã hội, lời thú nhận của Jeon Beom-seon, giọng ca của ban nhạc Yangbans - người từng công khai mình là 'hậu duệ của kẻ thân Nhật' - đang một lần nữa trở thành tâm điểm. Anh tiết lộ rằng mình đã bị sốc nặng sau khi muộn màng biết được tổ tiên mình là một nhân vật thân Nhật tiêu biểu trong thời kỳ thuộc địa Nhật Bản, và kể từ đó, anh đã bắt đầu tự mình truy tìm hành tung của tổ tiên.

Xuất hiện trên kênh YouTube 'Choi Wook's Maebul Show' vào ngày 14, Jeon Beom-seon đã trải lòng rằng anh đã "mắc phải chấn thương tâm lý" sau khi biết mình là hậu duệ của kẻ thân Nhật.
Trước đó, vào tháng 4, khi xuất hiện trên kênh YouTube 'Museum P', Jeon Beom-seon đã tiết lộ mình là hậu duệ đời thứ 5 của Yi Injik, tác giả của tác phẩm 'Huyết chi Lũ' (Blood Tears) được đánh giá là tiểu thuyết mới đầu tiên của Hàn Quốc và cũng là một nhà báo. Vấn đề nằm ở chỗ Yi Injik không chỉ đơn thuần là một nhà văn, mà còn là một nhân vật để lại những hành vi thân Nhật trong thời kỳ thuộc địa.
Được biết, Yi Injik sau khi du học tại Nhật Bản vào thời kỳ Đế quốc Đại Hàn, đã hoạt động với tư cách là thông dịch viên cho Hải quân Nhật trong Chiến tranh Nga-Nhật, và sau đó tiếp tục các hoạt động thân Nhật như đảm nhiệm vai trò thông dịch viên cho Yi Wan-yong. Điều gây sốc cho Jeon Beom-seon chính là sự thật rằng nhân vật này chính là tổ tiên của mình.
Điểm trớ trêu hơn nữa là bản thân Jeon Beom-seon lại là một người quan tâm đến lịch sử hơn bất kỳ ai.
Sau khi tốt nghiệp Trường Trung học Minh tộc Sa-gwan ở Hoengseong, Gangwon-do, anh đã theo học ngành lịch sử tại Đại học Dartmouth (Mỹ) và nhận bằng Thạc sĩ lịch sử tại Đại học Oxford (Anh). Trong thời gian đại học, khi biết đến Tiến sĩ Homer Hulbert, người từng hoạt động như một nhà truyền giáo, nhà hoạt động độc lập và nhà ngoại giao tại Hàn Quốc thời kỳ Đế quốc Đại Hàn và thời kỳ thuộc địa, anh càng quan tâm sâu sắc hơn đến lịch sử cận hiện đại của Hàn Quốc.
Rồi một ngày, khoảnh khắc mà lịch sử mà anh đang nghiên cứu xung đột với lịch sử gia đình đã đến.
Theo Jeon Beom-seon, mẹ anh đã nói với anh rằng: "Mẹ biết con đang học lịch sử, nhưng hãy biết rõ xuất thân của mình trước khi làm việc đó", rồi bà cho anh biết tên của tổ tiên. Lần đầu tiên anh nhớ đến Yi Injik là với tư cách một nhà văn viết tác phẩm 'Huyết chi Lũ', nhưng anh nói rằng lúc đó mình không hề biết ông ta là một kẻ thân Nhật.
Tuy nhiên, lời giải thích của mẹ anh còn gây sốc hơn thế nhiều. Đó không chỉ là một nhân vật thân Nhật đơn thuần, mà là người đã hoạt động với tư cách thông dịch viên cho Yi Wan-yong.
Hồi tưởng lại cảm xúc lúc đó, Jeon Beom-seon nói rằng anh đã bị sốc nặng. Trên hết, lý do tại sao mẹ anh đã giữ kín sự thật này trong một thời gian dài cũng cho thấy sức nặng của ký ức để lại cho gia đình. Bà nói rằng vì sự xấu hổ mà cả đời bà không thể thốt ra lời.
Ở đây, câu chuyện của Jeon Beom-seon mang ý nghĩa lớn lao hơn một lời "thú nhận hậu duệ kẻ thân Nhật" đơn thuần.
Lịch sử thường được ghi nhớ qua những sự kiện vĩ đại và tên tuổi của những nhân vật nổi tiếng. Tuy nhiên, khoảnh khắc lịch sử bước vào cuộc đời của một cá nhân, nó mang một khuôn mặt hoàn toàn khác. Bởi vì lịch sử thân Nhật vốn là vấn đề của quốc gia và dân tộc, vào một khoảnh khắc nào đó, nó chuyển thành sự im lặng, nỗi nhục nhã của một gia đình và vấn đề về bản sắc của hậu duệ.
Cú sốc mà Jeon Beom-seon cảm nhận cũng phát sinh từ điểm đó. Anh đã muộn màng phát hiện ra rằng lịch sử phong trào độc lập mà anh tôn trọng và nghiên cứu lại nằm ở phía đối lập với dòng máu của chính mình.
Sau đó, anh bắt đầu tìm kiếm các bài viết và ghi chép mà Yi Injik để lại. Anh nói rằng mình không chỉ dừng lại ở việc xác nhận sai lầm của tổ tiên mà còn đặt ra câu hỏi: "Tại sao ông ấy lại bỏ rơi gia đình và đất nước?".
Câu hỏi này tạo ra sự khác biệt quan trọng trong cách nhìn nhận một nhân vật lịch sử. Bởi vì đây không phải là câu hỏi nhằm biện minh hay miễn tội cho hành vi thân Nhật, mà là câu hỏi nhằm thấu hiểu một con người đã trải qua quá trình nào để đi theo bạo lực và quyền lực của thời đại.
Jeon Beom-seon đã đề cập đến việc Yi Injik tái hôn với một phụ nữ Nhật và cải đạo sang tôn giáo Nhật, đồng thời đánh giá rằng ông ấy "không chỉ bỏ rơi đất nước mà còn bỏ rơi cả gia đình". Anh đã nhìn nhận việc phản bội tổ quốc và phản bội gia đình có thể chồng chéo lên nhau như thế nào trong cuộc đời một con người thông qua lịch sử gia đình mình.
Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là Jeon Beom-seon muốn gánh vác toàn bộ trách nhiệm lịch sử của tổ tiên lên vai mình. Ngược lại, hành động của anh gần giống với cách phân biệt giữa trách nhiệm của quá khứ và trách nhiệm của hiện tại, trong khi vẫn không quay lưng với quá khứ.
Bởi vì dù không thể truyền lại tội lỗi của tiền nhân cho hậu duệ, nhưng cũng không thể nói rằng hậu duệ không có nghĩa vụ phải đối diện trực tiếp với quá khứ.
Trong trường hợp của Jeon Beom-seon, phương pháp anh chọn là 'học tập'. Anh không tô hồng tổ tiên, cũng không tự coi mình là tội nhân chỉ vì quan hệ huyết thống, mà trực tiếp nghiên cứu các tư liệu và ghi chép lịch sử. Anh coi quá trình đó là công việc để tái cấu trúc bản sắc cá nhân.
Việc anh viết sách lịch sử cũng có thể được hiểu theo cùng một bối cảnh. Việc tận dụng chuyên môn để viết 'Jeon Beom-seon's Korean History Therapy', kết nối lịch sử với âm nhạc đại chúng là cách anh chuyển hóa chấn thương quá khứ thành kiến thức và sự sáng tạo, thay vì trốn tránh nó.
Xét về mặt phân tâm học, điều này giống với quá trình đưa những ký ức bị dồn nén từ vô thức lên ý thức. Xóa bỏ quá khứ không giúp vết thương biến mất. Ngược lại, chỉ khi ngôn ngữ hóa ký ức và thấu hiểu cấu trúc của nó, cá nhân mới có thể thiết lập một mối quan hệ khác với quá khứ.
Đây cũng chính là lý do câu chuyện của Jeon Beom-seon trở nên thú vị.
Với anh, việc là hậu duệ của kẻ thân Nhật không phải là tấm huy chương gia tộc để tự hào, nhưng cũng không phải là vết nhơ phải che giấu suốt đời. Đó là một di sản lịch sử đầy trăn trở khiến anh phải tự vấn về chính mình.
Và phương pháp anh chọn là đối diện thay vì chạy trốn.
Từng hoạt động trong giới Indie Hongdae, sau khi tốt nghiệp Đại học Dartmouth, Jeon Beom-seon trở về nước và thành lập nhóm 'Jeon Beom-seon và Yangbans' vào năm 2014. Năm 2016, anh phát hành album 'Revolutionary' lấy cảm hứng từ Jeon Bong-jun, và vào năm sau đó, anh đã giành giải Nhạc Rock xuất sắc nhất với ca khúc 'Revolution from Below' tại Giải thưởng Âm nhạc Đại chúng Hàn Quốc. Hiện tại, anh đang hoạt động với nhóm đã được tái cơ cấu là 'Yangbans'.
Nhìn lại hành trình âm nhạc của anh, sự quan tâm đến lịch sử không phải là một chiến lược hình ảnh nhất thời mà đã trở thành nền tảng quan trọng cho sự sáng tạo.
Cuối cùng, việc là hậu duệ của kẻ thân Nhật không phải là điều mà hậu duệ có thể lựa chọn. Tuy nhiên, sau khi biết sự thật đó, việc sẽ làm gì lại là lựa chọn của con người ở hiện tại.
Điều mà Jeon Beom-seon thể hiện chính là vấn đề của sự lựa chọn đó. Không nhầm lẫn tội lỗi của tổ tiên thành tội lỗi của chính mình, nhưng cũng không quay lưng với lịch sử của họ. Thay vì che giấu sự xấu hổ, anh biến nó thành câu hỏi, mở rộng câu hỏi thành việc học tập, và từ việc học tập kết nối lại với sự sáng tạo và tiếng nói xã hội.
Lịch sử không được kế thừa qua huyết thống mà được tiếp nối qua ký ức. Do đó, lỗi lầm trong quá khứ có thể di truyền dưới dạng tội lỗi cho hậu duệ, nhưng cách ghi nhớ quá khứ đó và cách phản hồi hiện tại bằng thái độ nào chính là phần việc của hậu duệ.
Những gì Jeon Beom-seon tìm thấy trong gia phả của mình không đơn thuần là 'dòng máu thân Nhật'. Đó là một lịch sử cho thấy quyền lực, dục vọng, sự phản bội và im lặng của một thời đại đã lưu lại trong ký ức của một gia đình như thế nào.
Và sau khi đối mặt với ký ức đầy trăn trở đó, điều anh chọn không phải là sự im lặng mà là sự ghi chép. Có lẽ trách nhiệm trưởng thành nhất đối với lịch sử không nằm ở việc gánh vác thay tội lỗi quá khứ, mà nằm ở việc truy vấn đến cùng cách thức tội lỗi đó được tạo ra, để đảm bảo rằng sự lãng quên tương tự sẽ không bao giờ lặp lại.