Gu Hye-seon: Suy nghĩ về nhân phẩm khi bị cởi quần áo lúc sơ cứu
Nữ diễn viên Gu Hye-seon chia sẻ về nỗi sợ hãi khi bị sốc phản vệ và cảm giác về nhân phẩm khi cơ thể bị phơi bày trong quá trình cấp cứu khẩn cấp.
Nữ diễn viên Gu Hye-seon đã thẳng thắn chia sẻ về nỗi sợ hãi tột độ và cú sốc tâm lý khi phải đối mặt với tình trạng dị ứng thực phẩm và sốc phản vệ nghiêm trọng, đe dọa đến tính mạng trong quá khứ. Đặc biệt, cô đã thu hút sự chú ý lớn khi đề cập đến tình huống xảy ra trong quá trình sơ cứu và thú nhận: "Tôi đã suy nghĩ về việc nhân phẩm con người là gì".

Trong chương trình thời sự - giáo dục 'Kim Ju-ha's Day and Night' phát sóng trên MBN vào ngày 18 vừa qua, Gu Hye-seon đã tiết lộ câu chuyện về việc cô từng phải tạm dừng các hoạt động nghệ thuật do vấn đề sức khỏe.
Trong buổi phát sóng hôm đó, Gu Hye-seon giải thích về căn bệnh đã hành hạ mình trong một thời gian dài: "Tôi từng bị dị ứng thực phẩm. Hầu hết các loại thực phẩm đều gây ra phản ứng dị ứng".
Cô cho biết tình trạng này không chỉ dừng lại ở sự khó chịu đơn thuần mà đã có lúc đe dọa đến cả tính mạng. Gu Hye-seon nhớ lại tình huống lúc đó: "Tôi đã có khoảng hai lần bị ngất xỉu khi đang quay phim. Tôi bị ngã trong nhà vệ sinh và được một nhân viên vệ sinh phát hiện khi thấy tóc tôi thò ra ngoài cửa".
Cô tiếp tục tâm sự: "Lúc đó, tôi thậm chí đã nghĩ rằng cầu xin đừng có ai mở cửa ra". Điều này cho thấy nỗi sợ hãi và sự bối rối khi bị phát hiện ngay cả trong tình trạng mất ý thức.
Sau khi được đưa đi cấp cứu tại bệnh viện, Gu Hye-seon lại phải chịu thêm một cú sốc tâm lý khác trong quá trình sơ cứu. Cô giải thích rằng, mặc dù đó là quy trình y tế nhằm cứu sống mạng người, nhưng đối với bệnh nhân, trải nghiệm cơ thể bị phơi bày theo cách không ngờ tới đã để lại một ký ức sâu sắc.
Gu Hye-seon nói: "Trước đây tôi từng tập đóng vai nhân viên cứu hộ. Có cảnh khi có bệnh nhân ngưng tim, nhân viên phải dùng kéo cắt quần áo để sơ cứu. Thực tế, trong tình huống khẩn cấp, tôi cũng đã bị cởi hết quần áo".
Cô chia sẻ thêm: "Sau khi trực tiếp trải qua tình huống đó, tôi đã nghĩ rằng 'mình không được chết ở đây'. Đồng thời, tôi cũng bắt đầu suy nghĩ về nhân phẩm con người".
Điều này có nghĩa là cô nhận ra rằng, dù việc cứu sống mạng người là ưu tiên hàng đầu trong các tình huống khẩn cấp, nhưng sự xấu hổ và nỗi sợ hãi mà bệnh nhân cảm nhận cũng là những cảm xúc nhân văn không thể bỏ qua.
Gu Hye-seon cũng nhắc đến một bài thơ mà cô đã nhớ đến vào thời điểm đó. Cô nói: "Có một bài thơ nói về nội dung rằng khi tai nạn xảy ra, điều đầu tiên người ta nghĩ đến là liệu mình đã thay quần lót chưa. Trước đây tôi không hiểu ý nghĩa của nó, nhưng sau khi trực tiếp trải qua tình huống như vậy, tôi đã hiểu được tâm trạng đó".
Đây là câu chuyện chứa đựng bản năng muốn bảo vệ nhân phẩm và không gian riêng tư của con người ngay cả trong khoảnh khắc cận kề cái chết, và Gu Hye-seon đã thông qua đó để truyền tải những cảm xúc phức tạp mà cô đã trải qua sau tai nạn.
Sau đó, Gu Hye-seon cũng tiết lộ cơ duyên đặc biệt giúp cô vượt qua chứng dị ứng. Cô giải thích lý do mình quyết định thử ăn lại thực phẩm sau một thời gian dài trăn trở: "Con người ta làm việc là để ăn để sống, chẳng lẽ lại không thể ăn được sao".
Đặc biệt, khi chọn món ăn mà mình muốn ăn nhất là cua ngâm tương (gejang), cô nói: "Món ăn tôi muốn ăn nhất trước khi chết là cua ngâm tương. Tôi đã chuẩn bị sẵn thuốc và thuốc tiêm dị ứng, rồi ăn với tâm thế 'ăn để chết luôn một thể'".
Tuy nhiên, trái với dự đoán, không có phản ứng bất thường nào xảy ra, và sau đó nỗi sợ hãi đối với thực phẩm đã dần biến mất.
Gu Hye-seon chia sẻ: "Thật kỳ lạ là không có bất kỳ triệu chứng nào xuất hiện. Kể từ đó, tôi đã có thể ăn uống mọi thứ một cách ngon lành".
Từ một bệnh nhân dị ứng cực độ từng phải cẩn trọng từng chút một với mỗi món ăn, cô đã tìm lại được niềm vui trong cuộc sống thường nhật.
Lời thú nhận lần này mang ý nghĩa sâu sắc hơn một câu chuyện sức khỏe đơn thuần, khi nó cho thấy nỗi sợ hãi, nhân phẩm và ý chí sống của con người trước những cuộc khủng hoảng bất ngờ. Gu Hye-seon đã để lại sự xúc động sâu sắc cho người xem khi chia sẻ rằng sau khi vượt qua những trải nghiệm khắc nghiệt, cô lại càng nhận ra sự quý giá của cuộc sống và những điều bình dị thường ngày.