Park So Dam xúc động trước lời hỏi thăm của Lee Ha-nee khi chiến đấu với ung thư
Nữ diễn viên Park So Dam chia sẻ hành trình vượt qua ung thư tuyến giáp cùng sự an ủi chân thành từ các đồng nghiệp như Lee Ha-nee và Uhm Jung-hwa.
Nữ diễn viên Park So Dam đã rơi nước mắt khi nhớ lại những lời an ủi ấm áp từ các đồng nghiệp đã ở bên cạnh cô trong thời gian chiến đấu với ung thư tuyến giáp. Từ sự đồng cảm đầy nước mắt của Lee Ha-nee, lời khuyên của Uhm Jung-hwa, cho đến những lời hỏi thăm bình thản của Cho Yeo-jeong và Sul Kyung Gu, điều giúp Park So Dam vượt qua khoảng thời gian khó khăn không phải là những lời nói đao to búa lớn, mà chính là sự chân thành của những người đã luôn sát cánh cùng cô.

Xuất hiện trong chương trình 'Songs That Survived Today - Playlist 109' của MBC phát sóng vào ngày 18, Park So Dam đã thành thật chia sẻ về những thay đổi tâm lý và thể chất trước và sau khi chẩn đoán ung thư tuyến giáp, cũng như hành trình khôi phục lại cuộc sống thường nhật.
Park So Dam đã trải qua tình trạng suy giảm thể lực và cảm giác trầm cảm không rõ nguyên nhân ngay từ khi đang quay bộ phim 'Bóng Ma: Gián Điệp'. Vào thời điểm đó, cô nghĩ rằng đó là do tình trạng kiệt sức (burnout) vì đã làm việc liên tục trong một thời gian dài mà không nghỉ ngơi.
Tuy nhiên, kết quả kiểm tra lại khác với dự đoán. Có tới 13 khối u đã được tìm thấy ở vùng cổ, và ung thư đã di căn đến các hạch bạch huyết.
Đối với Park So Dam, người luôn coi cơ thể mình là công cụ lao động quan trọng nhất của một diễn viên, việc chẩn đoán ung thư đột ngột không chỉ đơn thuần là một cuộc khủng hoảng về sức khỏe, mà còn là một sự kiện khiến nhịp sống của chính cô phải dừng lại.
Trong quá trình đó, sự hiện diện của những đồng nghiệp thân thiết nhất đã trở thành nguồn sức mạnh to lớn.
Lee Ha-nee đã cùng khóc với cô vào khoảnh khắc Park So Dam rơi nước mắt vì cảm thấy có lỗi khi dường như không thể hoàn thành tốt vai diễn của mình trên trường quay. Park So Dam nhớ lại lời Lee Ha-nee đã nói lúc đó: “Nếu mệt thì hãy nói ra”.
Thay vì những lời hứa sẽ giải quyết vấn đề, việc có một người cùng gánh vác nỗi đau với mình chính là niềm an ủi lớn lao đối với Park So Dam.
Lời nói của diễn viên tiền bối Shin Gu còn để lại ấn tượng sâu sắc hơn nữa.
Park So Dam hồi tưởng rằng mỗi khi cô bật khóc, Shin Gu không hề thúc giục mà chỉ kiên nhẫn chờ đợi để cô khóc thật đã. Và khi những giọt nước mắt dần ngớt đi, Shin Gu đã bình thản nói:
“Khóc lóc gì chứ. Dù sao thì chúng ta cũng phải sống cho hôm nay và sống cho ngày mai chứ.”
Đó không phải là một hy vọng viển vông hay sự lạc quan vội vã. Ông không ép buộc phải xóa bỏ nỗi buồn, cũng không phủ nhận nỗi đau. Đó là lời nhắn nhủ hãy khóc thật đủ rồi quay trở lại với ngày hôm nay.
Câu nói ngắn gọn của Shin Gu đã nhắc nhở cô rằng, suy cho cùng, cuộc sống là việc đi qua từng ngày một, chứ không phải là những kế hoạch tương lai vĩ đại.
Lời khuyên của Uhm Jung-hwa đã thay đổi hoàn toàn thái độ của Park So Dam đối với cơ thể mình.
Uhm Jung-hwa, người cũng từng có kinh nghiệm chiến đấu với ung thư tuyến giáp, đã kể rằng những người được gây mê toàn thân có thể không nhớ hết nỗi đau trong lúc phẫu thuật, nhưng cơ thể thì vẫn ghi nhớ khoảng thời gian đó.
Và bà đã hỏi Park So Dam:
“So Dam à, con đã xin lỗi cơ thể mình chưa?”
Ban đầu, đó là một câu hỏi nghe có vẻ lạ lẫm. Tuy nhiên, chính nhờ câu hỏi đó mà Park So Dam bắt đầu nói với cơ thể mình rằng: “Đã đau nhiều rồi, mình xin lỗi nhé”.
Nếu trước đây, với tư cách là một diễn viên, cô luôn thúc ép cơ thể không ngừng để tập trung hoàn thành tác phẩm, thì sau khi trải qua bạo bệnh, cô không còn chỉ nhìn nhận cơ thể như một đối tượng cần phải vượt qua. Cô nhận ra rằng cơ thể mình cũng là một thực thể đã cùng chung sống suốt thời gian dài, và là đối tượng cần được chăm sóc.
Lời nói của Cho Yeo-jeong đã làm thay đổi cả những thói quen thường nhật của Park So Dam.
Cho Yeo-jeong chia sẻ rằng trước khi đi ngủ, cô thường tự hỏi bản thân: “Hôm nay bạn đã sống một ngày không hối tiếc chứ?”. Sau đó, Park So Dam cũng bắt đầu tự hỏi mình vào mỗi buổi sáng và trước khi đi ngủ: “Ngày hôm nay mình đã sống tốt chưa? Có ổn không?”.
Sự an ủi của Sul Kyung Gu còn đơn giản hơn nữa.
Sau khi phẫu thuật, Sul Kyung Gu đã gọi điện cho Park So Dam nhưng không hề hỏi han chi tiết về tình trạng bệnh tật. Thay vào đó, ông chỉ hỏi: “Ăn cơm chưa?”. Khi Park So Dam trả lời đã ăn rồi, ông chỉ nói “Ừ, vậy à” rồi kết thúc cuộc gọi.
Dù là một cuộc đối thoại ngắn ngủi, nhưng đối với Park So Dam, lời nói đó lại là niềm an ủi sâu sắc. Bởi vì đôi khi, điều mà một người đang đau ốm cần không phải là những câu hỏi phân tích bệnh lý, mà là những lời hỏi thăm đời thường không khác gì ngày thường.
Sau phẫu thuật, Park So Dam cũng tập trung vào việc hồi phục cả cơ thể lẫn tâm hồn.
Cô dần dần nâng cao thể lực đã bị suy giảm bằng cách đi bộ quanh hồ Seokchon, nơi cô vốn đã quen thuộc từ thuở nhỏ. Từ những ngày dù chỉ đi bộ 15 phút cũng thấy khó khăn vì hụt hơi, cô đã dần dần tăng dần quãng đường đi bộ.
Cô cũng không cố kìm nén nước mắt.
Park So Dam, người đã khóc rất nhiều ở đó đến mức bạn bè trêu rằng “nước mắt ở hồ Seokchon chắc là của mình hết rồi”, đã chia sẻ rằng nơi đây chính là nơi cô có thể trút bỏ trọn vẹn cảm xúc của mình.
Với cô, đi bộ không chỉ đơn thuần là một môn thể thao. Đó là quá trình hồi phục, vừa giúp tìm lại nhịp điệu cơ thể đã bị phá vỡ, vừa là cách để giải tỏa những cảm xúc bị kìm nén bấy lâu.
Việc cô một mình thực hiện chuyến du lịch châu Âu trong 34 ngày cũng nằm trong hành trình đó. Cô đã tự lái xe đến tận Iceland để ngắm cực quang, và khi tìm thấy một cảnh đẹp, cô sẽ dừng xe lại để chợp mắt một lát.
Rời khỏi cuộc sống của một diễn viên luôn phải vận động theo giờ giấc cố định để chuẩn bị cho tác phẩm tiếp theo, cô đã học được cách sử dụng thời gian theo nhịp độ của riêng mình.
Park So Dam hồi tưởng: “Giá như không phải bị bệnh thì tốt biết mấy, nhưng tôi nghĩ mình đã trải qua nó một cách trọn vẹn”.
Nếu không bị bệnh, có lẽ cô vẫn sẽ tiếp tục chạy với tốc độ cũ mà không hề hay biết mình đang mệt mỏi đến nhường nào.
Căn bệnh là một sự dừng lại cưỡng ép khiến nhịp sống của cô chậm lại, nhưng trớ trêu thay, chính sự dừng lại đó đã giúp cô lần đầu tiên có thể nhìn nhận rõ ràng những gì mình đang cảm nhận.
Trong chương trình, Park So Dam đã chọn ca khúc ‘0+0’ của Hanroro làm bài hát giúp mình vượt qua mọi khó khăn. Cô cũng chia sẻ rằng kể từ sau khi khỏi bệnh, cô dành nhiều thời gian để ngắm nhìn bầu trời hơn, và những cảnh sắc đời thường mà trước đây cô từng vô tình bỏ qua nay đã dần hiện hữu trong tầm mắt.
Cuối cùng, điều mà Park So Dam nhận được không phải là sự khẳng định về một “cuộc sống không đau đớn”, mà là cảm quan về “cách để sống trọn vẹn mỗi ngày”.
Giống như lời nhắn nhủ của Shin Gu: “Phải sống cho hôm nay và sống cho ngày mai”, cuộc sống không phải lúc nào cũng bắt đầu sau khi mọi thứ đã được hồi phục hoàn hảo. Đôi khi, chính quá trình vừa khóc, vừa dừng lại, vừa đối mặt với nỗi sợ hãi để rồi tiếp tục sống qua ngày mới chính là bản chất của cuộc đời.
Thông điệp mà Park So Dam gửi gắm đến những người đang trải qua giai đoạn khó khăn cũng nằm ở điểm tương đồng đó.
Trước hết, hãy tự hỏi chính bản thân mình:
“Bạn thực sự ổn chứ?”
Thay vì chờ đợi sự an ủi từ người khác, hãy lắng nghe những tín hiệu từ cơ thể và tâm hồn mình. Đó chính là phương thức hồi phục thực tế và sâu sắc nhất mà Park So Dam đã học được khi vượt qua bạo bệnh để trở lại với cuộc sống thường nhật.