Sunwoo Yong-nyeo, 82 tuổi, tiết lộ cách may đồ hiệu 10 triệu won chỉ với 500.000 won
Nữ diễn viên Sunwoo Yong-nyeo chia sẻ bí quyết may trang phục cao cấp với chi phí cực thấp nhờ kinh nghiệm dày dặn trong ngành may mặc.
Nữ diễn viên Sunwoo Yong-nyeo đã tiết lộ cách may và mặc những bộ trang phục hàng hiệu đắt tiền với chi phí thấp hơn nhiều, dựa trên kinh nghiệm sản xuất may mặc tích lũy suốt nhiều thập kỷ. Không chỉ dừng lại ở việc 'mua rẻ', bí quyết của bà đã thu hút sự chú ý khi công khai những kiến thức chuyên sâu về chất lượng vải, phương pháp may, cho đến lớp lót và cách hoàn thiện sản phẩm.

Gần đây, trên kênh YouTube 'Soonpoong Sunwoo Yong-nyeo' đã đăng tải video có tiêu đề 'Sunwoo Yong-nyeo 82 tuổi tự may đồ hiệu tại chợ Dongdaemun (Biến món đồ 10 triệu won thành 500.000 won)'. Trong video, Sunwoo Yong-nyeo trực tiếp đến chợ vải Dongdaemun và chia sẻ quá trình may trang phục: "Tôi định thử may một bộ đồ. Nếu tự mua vải rồi đặt may thì chi phí chưa bằng một phần tư giá trị thực."
Việc Sunwoo Yong-nyeo có thể tự tin bước vào lĩnh vực sản xuất trang phục là nhờ vào một quá trình trải nghiệm đặc biệt. Bà từng có thời gian định cư tại Mỹ và điều hành một xưởng may. Bên cạnh việc đứng trước ống kính với tư cách là một diễn viên trong thời gian dài, bà đã tích lũy được con mắt tinh tường về chất liệu vải, kỹ thuật may và cấu trúc trang phục thông qua kinh nghiệm thực tế tại xưởng.
Điều bà đặc biệt nhấn mạnh không phải là thiết kế bên ngoài mà là kỹ thuật may và hoàn thiện ẩn giấu bên trong bộ đồ. Sunwoo Yong-nyeo giải thích: "Một bộ đồ thực sự tốt khi nhìn vào bên trong sẽ thấy các đường may. Ở đó, các mối nối được che đi một cách tinh tế. Nếu may một đường ra ngoài rồi gấp vào may tiếp thì sẽ rất tốt. Nếu chỉ may một đường mà lộ hết bên trong thì đó là đồ rẻ tiền."
Điều này hoàn toàn tương đồng với khái niệm độ hoàn thiện may mặc trong ngành công nghiệp may mặc. Ngay cả khi sử dụng cùng một loại vải, chất lượng của bộ trang phục hoàn thiện có thể khác biệt rất lớn tùy thuộc vào độ chính xác khi cắt, sự tinh xảo của đường may, cách xử lý biên vải và cách kết nối lớp lót. Có vẻ như Sunwoo Yong-nyeo đã đúc kết được điều này thông qua kinh nghiệm thực tế lâu năm.
Tại cửa hàng vải ở Dongdaemun mà Sunwoo Yong-nyeo và đoàn làm phim ghé thăm, có trưng bày nhiều loại vải nhập khẩu được biết đến là dùng cho các thương hiệu xa xỉ toàn cầu như Dolce & Gabbana hay Chanel. Nhân viên cửa hàng cho biết các nghệ sĩ cũng thường xuyên ghé qua đây, và ca sĩ Sul Woon-do cũng từng mua vải tại đây để may trang phục.
Sunwoo Yong-nyeo trực tiếp xem xét các loại vải để lựa chọn chất liệu và thiết kế theo ý muốn. Với kinh nghiệm hoạt động lâu năm trong vai trò diễn viên, tiếp xúc với vô số trang phục tại các tác phẩm và sự kiện chính thức, bà không chỉ dừng lại ở việc chọn vải lộng lẫy mà còn kiểm tra kỹ lưỡng cảm giác khi mặc thực tế và khả năng chế tác.
Tuy nhiên, khi đang dạo quanh chợ Dongdaemun, bà đã bắt gặp một cảnh tượng không mong đợi. Thấy các khu thương mại có vẻ vắng vẻ, Sunwoo Yong-nyeo bày tỏ sự tiếc nuối: "Sao mà lại không có người thế này. Phải kinh doanh tốt thì đất nước mới phát triển được."
Đoàn làm phim giải thích rằng khi các nhà máy may mặc và nền tảng sản xuất chuyển dịch sang nước ngoài như Trung Quốc, các chợ vải và chợ may trong nước cũng mất đi sự nhộn nhịp so với trước đây. Trên thực tế, ngành công nghiệp may mặc của Hàn Quốc đã phát triển như một trụ cột của ngành sản xuất và xuất khẩu trong quá trình công nghiệp hóa, nhưng do chi phí nhân công tăng cao, vấn đề chi phí sản xuất và việc mở rộng các căn cứ sản xuất ở nước ngoài, phần lớn các cơ sở sản xuất đã chuyển ra nước ngoài.
Trước thực tế này, Sunwoo Yong-nyeo đã nhớ lại trải nghiệm thời còn định cư tại Mỹ. Bà gợi lại ký ức: "Khi tôi đi định cư vào năm 82, có những khu chợ Trung Quốc dành cho người Trung Quốc. Dù xa xôi, họ vẫn nhất quyết tìm đến những khu chợ đó."
Bà nói tiếp: "Đất nước chúng ta cũng cần phải ủng hộ hàng nội địa một chút". Phát ngôn này không chỉ dừng lại ở mức độ thúc đẩy thị trường, mà còn được hiểu là ý kiến cho rằng nền tảng sản xuất và tiêu dùng trong nước phải được duy trì song hành thì hệ sinh thái công nghiệp mới có thể bền vững.
Trong ngày hôm đó, Sunwoo Yong-nyeo đã tự mình đi tìm nguồn hàng để may hai bộ đồ hai mảnh (two-piece). Kết quả mang lại vô cùng kinh tế. Chi phí vải nhập khẩu cho mỗi bộ khoảng 210.000 won, tiền công may là 350.000 won, chi phí lớp lót khoảng 23.000 won, tổng cộng mỗi bộ tốn khoảng 580.000 won.
Xét đến việc sử dụng vải nhập khẩu cao cấp và được may đo theo vóc dáng cũng như sở thích cá nhân, đây là một mức chi phí thấp đáng kể. Khái niệm 'may đồ hiệu trị giá 10 triệu won với giá 500.000 won' được nêu trong tiêu đề video đã được xác nhận bằng những con số cụ thể thông qua quá trình sản xuất thực tế.
Cách làm của Sunwoo Yong-nyeo có sự tương đồng kỳ lạ với xu hướng 'tiêu dùng giá trị' (cost-effective consumption) đang lan rộng gần đây. Đó là cách đặt giá trị tiêu dùng vào chất liệu, độ hoàn thiện và sự vừa vặn với cơ thể thay vì logo thương hiệu nổi tiếng hay sự khan hiếm. Đặc biệt, may đo theo yêu cầu mang ý nghĩa lớn hơn cả việc tiết kiệm chi phí đơn thuần.
Sunwoo Yong-nyeo là nữ diễn viên đã hoạt động từ những năm 1950, gắn bó với công chúng qua nhiều tác phẩm phim truyền hình, điện ảnh và các chương trình giải trí. Dù nổi tiếng qua các tác phẩm tiêu biểu như 'Soonpoong Clinic', đằng sau ánh hào quang là một cuộc đời phong phú với nhiều trải nghiệm về định cư, kinh doanh và gia đình.
Ở tuổi 82, việc bà vẫn tự mình đi chợ chọn vải và giám sát quá trình may mặc cho thấy bà không chỉ là một diễn viên kỳ cựu mà còn là người luôn chủ động tạo dựng phong cách sống theo tiêu chuẩn riêng.
Đặc biệt, sự kiện lần này có thể xem là câu trả lời thực tế của Sunwoo Yong-nyeo đối với quan niệm "đồ hiệu thì phải đắt". Với bà, giá trị thực sự nằm ở chất liệu, kỹ thuật may, thiết kế và sự hài lòng của người mặc hơn là nhãn mác thương hiệu.
Suy cho cùng, bí quyết "may đồ hiệu giá 500.000 won" mà Sunwoo Yong-nyeo chia sẻ không đơn thuần là một mẹo tiết kiệm. Đó là cách nhìn nhận bản chất của trang phục từ một người có kinh nghiệm thực tế, là sự trăn trở trước thực trạng của ngành may mặc trong nước, và là lời gợi ý về xu hướng tiêu dùng cá nhân hóa, đề cao chất lượng thay vì thương hiệu.
Bộ trang phục được hoàn thiện từ đôi bàn tay và sự tỉ mỉ của nữ diễn viên 82 tuổi tại chợ Dongdaemun đã đặt ra câu hỏi: Điều gì thực sự quan trọng hơn một logo xa xỉ? Đó chính là chất lượng bền bỉ và sự vừa vặn hoàn hảo với cơ thể người mặc.