Lee Hwi-hyang quyết định để tóc bạc và mặc tã để đóng vai bệnh nhân mất trí nhớ
Nữ diễn viên Lee Hwi-hyang thực hiện màn lột xác táo bạo nhất trong 44 năm sự nghiệp khi rũ bỏ hình tượng phản diện để vào vai cụ bà mất trí nhớ.
Nữ diễn viên Lee Hwi-hyang đã thực hiện một sự thay đổi táo bạo nhất trong suốt 44 năm sự nghiệp diễn xuất của mình. Cô để lộ mái tóc trắng xóa tự nhiên và thậm chí còn mặc cả tã ngay tại phim trường để trải nghiệm thực tế cơ thể của một bệnh nhân mất trí nhớ. Đây là lựa chọn mà cô đã không thông báo ngay cả với đội ngũ sản xuất. Một diễn viên vốn lâu nay luôn in sâu trong tâm trí công chúng với hình ảnh phản diện lộng lẫy và mạnh mẽ, nay đã rũ bỏ tất cả ngoại hình, lòng tự trọng cũng như những lối diễn xuất quen thuộc để tiếp cận cuộc đời của một nhân vật.

Lee Hwi-hyang sẽ xuất hiện trong tập 39 của chương trình 'Kim Ju-ha's Day and Night' phát sóng trên MBN vào ngày 22 tới, để chia sẻ về những câu chuyện hậu trường của bộ phim 'Family Trip' - tác phẩm điện ảnh đầu tiên cô đảm nhận vai chính kể từ khi debut, cũng như những khoảng thời gian đã qua với tư cách là một diễn viên.
'Family Trip' là tác phẩm kể về câu chuyện xảy ra khi các thành viên trong gia đình bất ngờ thực hiện một chuyến du lịch đến Busan nhân dịp sinh nhật của Soon-im, một người đang mắc chứng mất trí nhớ. Lee Hwi-hyang vào vai Soon-im, người đang dần mất đi ký ức từng chút một.
Điều đầu tiên đập vào mắt trong tác phẩm lần này chính là ngoại hình của Lee Hwi-hyang. Thay vì lớp trang điểm lộng lẫy và hình ảnh mạnh mẽ vốn đã khắc sâu trong lòng công chúng, cô để lộ mái tóc trắng xóa tự nhiên.
Lee Hwi-hyang tiết lộ: "Đây là màu tóc tự nhiên của tôi. Tôi sẽ xuất hiện trong phim với mái tóc y hệt như thế này".
Đây không đơn thuần chỉ là lớp hóa trang để thể hiện ngoại hình của người già. Nó gần giống như một lựa chọn để rũ bỏ chính những hình ảnh đã được đắp lên người cô suốt bao năm tháng làm diễn viên.
Giải thích về lý do tham gia, Lee Hwi-hyang nói: "Tôi đã nghĩ rằng nếu mình rũ bỏ hết những thứ lộng lẫy đã được tô vẽ lên người để diễn xuất với tư cách là một Lee Hwi-hyang tự nhiên và nguyên bản nhất, và nếu tác phẩm đó có thể đóng góp điều gì đó cho ai đó, thì dù đây có là lần cuối cùng cũng không sao, hãy cứ thử một lần xem sao".
Thứ mà cô gọi là "những thứ được tô vẽ lộng lẫy" không chỉ có nghĩa là ngoại hình đơn thuần. Nó cũng liên quan mật thiết đến hình ảnh phản diện mạnh mẽ vốn luôn đeo bám cái tên diễn viên Lee Hwi-hyang trong suốt thời gian dài.
Bắt đầu sự nghiệp diễn xuất vào đầu những năm 1980, Lee Hwi-hyang đã hóa thân vào vô số nhân vật khi đi qua lại giữa màn ảnh nhỏ và màn ảnh rộng trong hơn 40 năm. Đặc biệt, trong các bộ phim truyền hình Hàn Quốc với ranh giới thiện ác rõ rệt, cô đã xây dựng được sự hiện diện độc bản khi diễn xuất mạnh mẽ những nhân vật bộc lộ sự khao khát, đố kỵ và phẫn nộ một cách không kiềm chế.
Tuy nhiên, đối với một diễn viên, một hình ảnh đặc trưng vừa là biểu tượng của thành công nhưng đồng thời cũng có thể trở thành xiềng xích. Bởi lẽ, một nhân vật đã được khắc họa mạnh mẽ sẽ gây ảnh hưởng lặp đi lặp lại đến sự lựa chọn casting của đội ngũ sản xuất vì nó quá quen thuộc với công chúng. Lee Hwi-hyang cũng thú nhận rằng dù đã xây dựng được danh tiếng nhờ đóng vai phản diện trong thời gian dài, nhưng trong quá trình đó, cô đã phải trải qua sự kiệt quệ đáng kể về cả tinh thần lẫn thể xác.
Đặc biệt trong tác phẩm lần này, Lee Hwi-hyang không hài lòng với việc chỉ thể hiện nhân vật qua hình ảnh bên ngoài là "một người già bị mất trí nhớ".
Để thấu hiểu cuộc sống của những bệnh nhân mất trí nhớ thực sự, cô đã ở lại Busan trong vòng một tháng. Cô đã đến thăm viện dưỡng lão cho người mất trí nhớ và tham gia cả các lớp học hát dành cho bệnh nhân. Vượt qua mức độ quan sát bệnh nhân, cô đã trực tiếp trải nghiệm nhịp sống và sinh hoạt hàng ngày của họ để tìm ra ngôn ngữ cơ thể và những cung bậc cảm xúc của nhân vật.
Và trong quá trình đó, cô đã thực hiện một lựa chọn mà không thông báo cho bất kỳ ai.
Lee Hwi-hyang thú nhận: "Khi quay phim, tôi đã mặc tã. Ngay cả đội ngũ quay phim cũng không biết".
Cô đã đưa cả những vấn đề về bài tiết và sự khó chịu về thể chất có thể xảy ra ở bệnh nhân mất trí nhớ vào trong diễn xuất của mình. Việc cố gắng tái hiện chân thực ngay cả những phần có thể không hiển thị trực tiếp trước ống kính cho thấy điều này đã vượt xa tầm mức của một lớp hóa trang hay diễn xuất nhập vai (method acting) thông thường.
Đối với diễn viên, cơ thể là công cụ diễn xuất trực tiếp nhất. Không chỉ biểu cảm và giọng nói, mà cả dáng đi, tư thế, hơi thở, ánh mắt và chuyển động của bàn tay đều trở thành yếu tố cấu thành nên nhân vật. Lựa chọn của Lee Hwi-hyang gần giống với cách tiếp cận nhằm thấu hiểu cuộc sống của bệnh nhân mất trí nhớ thông qua chính cơ thể mình, thay vì chỉ bắt chước từ bên ngoài.
Đặc biệt, căn bệnh mất trí nhớ chạm đến những lĩnh vực cơ bản nhất trong sự tồn tại của con người là ký ức và bản sắc. Ngay cả khi con người không còn nhớ mình là ai, cuộc đời và phẩm giá của người đó vẫn không hề biến mất. Nếu 'Family Trip' không chỉ dừng lại ở một bộ phim gia đình đơn thuần, thì rất có khả năng câu hỏi về sự tồn tại của con người sẽ là trọng tâm của tác phẩm.
Lý do Lee Hwi-hyang rũ bỏ hình tượng hào nhoáng cũng nằm ở đây. Chỉ khi trút bỏ lớp vỏ bọc diễn viên lộng lẫy, sự mong manh và tính đời thường của nhân vật Soon-im mới có thể được bộc lộ trọn vẹn.
Tuy nhiên, thử thách lần này của Lee Hwi-hyang không chỉ dừng lại ở việc đảm nhận một vai diễn mới. Cô còn thú nhận rằng mình đã từng có ý định từ bỏ nghiệp diễn.
Theo Lee, sự hoài nghi về diễn xuất đã trở nên sâu sắc từ khoảng 5-6 năm trước. Đặc biệt, việc liên tục đảm nhận các vai phản diện đã khiến cô cảm thấy áp lực nặng nề cả về tinh thần lẫn thể xác.
"Việc liên tục đóng vai phản diện khiến tôi kiệt sức cả về tinh thần lẫn thể chất" - lời chia sẻ của nữ diễn viên kỳ cựu chứa đựng nỗi khổ tâm khi phải tiêu hao nội lực để hóa thân vào những nhân vật đầy tiêu cực trong suốt thời gian dài.
Vì cường độ cảm xúc cao, các vai phản diện đòi hỏi diễn viên phải tiêu tốn rất nhiều năng lượng. Ngay cả khi đó không phải cảm xúc thật, họ vẫn phải liên tục tạo ra sự phẫn nộ, thù hận và ác ý. Lee Hwi-hyang chia sẻ: "Việc phải liên tục tạo ra sự tức giận từ bên trong thực sự rất mệt mỏi".
Công chúng có thể tận hưởng sự kịch tính của các vai phản diện, nhưng ít ai thấu hiểu được cái giá tâm lý mà diễn viên phải trả. Với một người được đánh giá là chuyên trị vai ác như Lee Hwi-hyang, hình ảnh đó từ một lúc nào đó đã trở thành gánh nặng hạn chế thế giới diễn xuất của cô.
Dù vậy, lý do khiến cô quyết định quay lại với nghề lại vô cùng giản đơn.
Trong một cuộc trò chuyện với các đồng nghiệp về "khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong đời", Lee Hwi-hyang đã nhìn lại chính mình. Và câu trả lời hiện ra thật rõ ràng.
Đó là khi cô đang diễn xuất.
Cô nói: "Tôi nhận ra rằng mình hạnh phúc nhất là khi diễn xuất. Cảm giác hưng phấn khi thể hiện được những cảm xúc mà mình chưa từng nghĩ tới là điều không gì sánh kịp".
Với diễn viên, diễn xuất vừa là sinh kế, vừa là cách để khẳng định bản thân. Thông qua việc hóa thân vào cuộc đời của người khác, họ khám phá ra cảm xúc của chính mình và mở rộng sự tồn tại của bản thân qua những trải nghiệm nhân sinh mà thực tế không có được.
Cuối cùng, diễn xuất là điều Lee Hwi-hyang không thể từ bỏ. Dù mệt mỏi vì lặp lại các vai phản diện, nhưng sự mệt mỏi đó không phải là sự phủ nhận đối với nghệ thuật diễn xuất. Ngược lại, niềm vui khi khám phá ra những cảm xúc mới qua các vai diễn đã đưa cô trở lại với nghề.
Vì vậy, cô đã đi đến kết luận: "Tôi phải là một diễn viên".
'Family Trip' có thể là một khởi đầu mới cho Lee Hwi-hyang. 44 năm sự nghiệp mang lại danh tiếng và kinh nghiệm, nhưng cũng tạo ra những hình ảnh cũ kỹ. Trong tác phẩm này, cô đã tự mình phá vỡ sự quen thuộc đó.
Cô không che giấu mái tóc bạc, trực tiếp trải nghiệm cuộc sống của bệnh nhân mất trí nhớ và chấp nhận cả những sự bất tiện về thể chất mà ống kính có thể không ghi lại. Quan trọng hơn hết, cô đã rũ bỏ hình ảnh "diễn viên chuyên trị vai ác" để nhìn thấu cuộc đời của một cụ bà đang dần mất đi ký ức.
Việc một diễn viên càng lớn tuổi càng cần mở rộng biên độ diễn xuất là điều hiển nhiên, nhưng việc thực sự từ bỏ hình ảnh đại diện của chính mình chưa bao giờ là điều dễ dàng. Sự chuyển mình của Lee Hwi-hyang lần này mang ý nghĩa lớn lao chính vì điều đó.
Việc đầu tiên mà một diễn viên 44 năm kinh nghiệm thực hiện không phải là tạo ra một hình ảnh mạnh mẽ hơn, mà là trút bỏ tất cả những gì đã bám lấy mình bấy lâu nay.
Và sau tất cả, Lee Hwi-hyang đã trở lại là một diễn viên đúng nghĩa. Không còn là một ác nữ lộng lẫy hay một ngôi sao đầy quyền lực, mà là một con người đang dao động giữa ký ức và cuộc đời.
Người ta đang kỳ vọng liệu 'Family Trip' - dự án mà cô bắt đầu với tâm thế "dù là lần cuối cùng cũng không sao" - có trở thành một bước ngoặt mới trong cuộc đời diễn xuất của Lee Hwi-hyang hay không.