Mediafine Global
k-drama

Song Kang và Lee Jun Young trong 'Four Hands', đạt tỷ suất người xem 3.4%

Phim truyền hình 'Four Hands' với sự tham gia của Song Kang và Lee Jun Young khởi đầu với tỷ suất người xem 3.4%, liệu có bứt phá như 'Spellbound'?

·

Bộ phim truyền hình cuối tuần mới của TVN mang tên 'Four Hands', nơi Song Kang và Lee Jun Young đối đầu thông qua tiếng đàn piano, đã có bước khởi đầu với tỷ suất người xem ở mức 3%. Nếu chỉ xét về thành tích xuất phát, con số này tương đương với tác phẩm trước đó, nhưng vì tác phẩm trước đã tăng trưởng đều đặn cho đến nửa cuối phim và phá kỷ lục tỷ suất người xem cao nhất, nên vấn đề then chốt của 'Four Hands' là liệu có thể kết nối sức hút ban đầu với sự gia tăng tỷ suất người xem thực tế hay không.

Song Kang và Lee Jun-young 'Four Hands' đạt tỷ lệ 3.4%, không nhận được hiệu ứng từ tác phẩm trước của Park Eun-bin

Tập 1 của 'Four Hands' phát sóng vào ngày 29 vừa qua đã ghi nhận tỷ suất người xem trung bình là 3.4% trên các nền tảng trả phí toàn quốc và đạt mức cao nhất là 4.6%. Tại khu vực vùng thủ đô, tỷ suất trung bình đạt 3.5% và cao nhất là 4.7%, đứng vị trí thứ nhất trong cùng khung giờ với các kênh cáp và kênh tổng hợp. Trong nhóm khán giả cốt lõi từ 20 đến 49 tuổi của TVN, phim cũng đứng đầu các kênh cáp và kênh tổng hợp cùng khung giờ trên phạm vi toàn quốc.

Điểm đáng chú ý hơn cả con số tuyệt đối của tập đầu tiên chính là sự so sánh với tác phẩm tiền nhiệm. Tác phẩm trước đó với sự tham gia của Park Eun-bin và Yang Se-jong, 'Spellbound', cũng bắt đầu với tỷ suất người xem ở mức 3% nhưng đã tăng lên đến 7.9% ở tập cuối. Do đó, thay vì khẳng định sự thành công của 'Four Hands' chỉ dựa trên tỷ suất người xem ban đầu, cần phải theo dõi diễn biến từ tập 2 trở đi, khi những mâu thuẫn cốt lõi và mối quan hệ giữa các nhân vật bắt đầu được triển khai mạnh mẽ.

Tập đầu tiên đã dành phần lớn thời lượng để kể về quá trình hai nghệ sĩ piano Kang Bi-o (Song Kang) và Choi Jeong-yo (Lee Jun Young), những người vốn sống trong hai môi trường hoàn toàn khác biệt, đã gặp lại nhau sau khoảng thời gian 7 năm.

Kang Bi-o là một học sinh piano đầy triển vọng của Trường Trung học Nghệ thuật Hàn Quốc. Với mục tiêu quan trọng nhất trong đời là nhận được sự công nhận từ ông nội, nhạc trưởng lừng danh thế giới Kang Seung-woon (Jung Jin-young), anh không quá bận tâm đến ánh nhìn hay sự đánh giá của bạn bè đồng trang lứa. Hành động vứt bỏ bằng khen nhận được ở trường vào thùng rác một cách thản nhiên đã thể hiện rõ nét tính cách lạnh lùng và ích kỷ của nhân vật này.

Tuy nhiên, bên trong Kang Bi-o ẩn chứa một sự thiếu hụt khó có thể giải thích chỉ bằng sự kiêu ngạo đơn thuần. Dù đã được công nhận về tài năng xuất chúng, anh vẫn là người không ngừng thúc ép bản thân để giành được sự công nhận từ người quan trọng nhất đối với mình. Trong một xã hội cạnh tranh nơi tài năng âm nhạc gắn liền với lòng tự trọng, thái độ của Kang Bi-o bộc lộ tâm lý của một thiên tài đầy bất an.

Ngược lại, Choi Jeong-yo từng là đối thủ cạnh tranh tài năng với Kang Bi-o trong các cuộc thi piano dành cho thiếu niên, nhưng hiện tại anh đang sống một cuộc đời gần như tách biệt với âm nhạc. Do gia cảnh sa sút, anh phải lựa chọn kế sinh nhai thay vì piano, và sau giờ học, anh rơi vào hoàn cảnh phải giúp việc cho những kẻ cho vay nặng lãi để trả nợ cho cha.

Sự khác biệt giữa hai người không chỉ dừng lại ở môi trường kinh tế. Nếu đối với Kang Bi-o, piano là phương tiện để chứng minh giá trị tồn tại của bản thân, thì đối với Choi Jeong-yo, piano gần giống như một quá khứ phải từ bỏ vì thực tại và là một khao khát vẫn chưa thể rũ bỏ. Dù cùng nhìn về một nhạc cụ, nhưng họ tiếp cận âm nhạc với những lý do hoàn toàn khác nhau.

Cuộc tái ngộ của hai người diễn ra tại một buổi biểu diễn tình cờ. Khi Choi Jeong-yo tìm đến buổi biểu diễn để thực hiện bài kiểm tra âm nhạc, anh nhận ra người nghệ sĩ trên sân khấu chính là Kang Bi-o, và những ký ức xưa cũ ùa về. Sau khi nghe tiếng đàn của Kang Bi-o, Choi Jeong-yo cảm thấy xúc động sâu sắc, và sau khi buổi diễn kết thúc, anh đã ngồi trước cây đàn piano trong phòng tập và bắt đầu chơi một bản nhạc ngẫu hứng.

Cảnh phim này đã nén chặt cốt truyện chính của 'Four Hands'. Đó là quá trình hai người từng là đối thủ gặp lại và kết nối với nhau thông qua âm nhạc. Đặc biệt, tiếng đàn của Choi Jeong-yo không chỉ thu hút Kang Bi-o mà còn cả sự chú ý của nghệ sĩ viola Hong Jae-in (Park Gyu-ri). Nhận thấy tài năng của anh, Hong Jae-in đã mời Choi Jeong-yo làm người đệm đàn với điều kiện cung cấp chi phí đệm nhạc.

Cũng có những người khác nhận ra tiềm năng âm nhạc của Choi Jeong-yo. Chủ tịch Hội đồng quản trị Trường Trung học Nghệ thuật Hàn Quốc Yoon Seon-ju (Seo Jae-hee) và nghệ sĩ piano nổi tiếng Do Hyeon-su (Kim Ju-heon) sau khi tình cờ nghe anh chơi đàn đã phát hiện ra tài năng thiên bẩm và đề nghị anh chuyển trường về Trường Trung học Nghệ thuật Hàn Quốc.

Ban đầu, Choi Jeong-yo đã từ chối vì cho rằng chỉ với piano thì không thể duy trì cuộc sống, nhưng trước bức tường thực tại, cuối cùng anh đã thay đổi lựa chọn. Khi những kẻ đòi nợ tìm đến tận nhà, anh quyết định chuyển đến Trường Trung học Nghệ thuật Hàn Quốc, nơi cung cấp ký túc xá, và một lần nữa bước chân vào thế giới âm nhạc.

Và tại đó, Choi Jeong-yo được xếp vào cùng lớp với Kang Bi-o. Choi Jeong-yo nhận ra đối thủ cũ nhưng Kang Bi-o lại không hề nhớ anh. Tuy nhiên, sau khi nghe tiếng đàn của Choi Jeong-yo, Kang Bi-o mới chợt nhớ ra đây chính là người đã khiến mình phải nhận lấy kết quả 'về nhì' năm xưa.

Từ đây, mối quan hệ giữa hai nhân vật chính - trục xương sống của 'Four Hands' - bắt đầu được hình thành rõ nét. Ngay cả tiêu đề 'Four Hands' cũng ám chỉ hình thức âm nhạc khi hai người cùng chơi trên một cây đàn piano, cho thấy mối quan hệ của họ không chỉ dừng lại ở sự cạnh tranh đơn thuần. Cấu trúc phim xoay quanh việc hai con người với cuộc đời và giá trị quan khác biệt phải hòa hợp để hoàn thiện một bản nhạc chính là mâu thuẫn cốt lõi thúc đẩy tác phẩm.

Đặc biệt, trong những bộ phim về sự trưởng thành lấy âm nhạc làm chủ đề, các mối quan hệ nhân sinh và khát vọng xung quanh âm nhạc thường đóng vai trò mở rộng mạch truyện hơn là kỹ năng biểu diễn thuần túy. 'Four Hands' cũng đang khai thác đồng thời các vấn đề về tài năng và hoàn cảnh, sự cạnh tranh và tình bạn, cũng như khao khát được công nhận và sự tự hiện thực hóa bản thân thông qua sự tương phản giữa một thiên tài piano và một tài năng phải từ bỏ âm nhạc vì sinh kế.

Sự kết hợp giữa Song Kang và Lee Jun Young cũng là một điểm nhấn đáng chú ý. Song Kang sẽ thoát khỏi hình ảnh lãng mạn thường thấy để hóa thân thành một Kang Bi-o lạnh lùng, cầu toàn, mang trong mình sự đan xen giữa cạnh tranh và mặc cảm. Trong khi đó, Lee Jun Young sẽ thể hiện những cảm xúc phức tạp của Choi Jeong-yo, một người phải từ bỏ ước mơ vì những rào cản thực tế. Quá trình hai diễn viên va chạm và hòa hợp thông qua ngôn ngữ chung là piano dự kiến sẽ là yếu tố quyết định sức hấp dẫn của tác phẩm.

Con số 3.4% mà 'Four Hands' đạt được trong tập đầu là một khởi đầu bình thường đối với một tác phẩm tiềm năng. Tuy nhiên, vì tiền nhiệm cũng từng bắt đầu với tỷ suất tương tự trước khi bứt phá mạnh mẽ, nên chưa thể khẳng định thành bại của phim chỉ qua tập đầu. Việc mối quan hệ đối đầu giữa Kang Bi-o và Choi Jeong-yo trở nên gay gắt hơn, cũng như tầm ảnh hưởng âm nhạc của họ lên nhau, sẽ là những biến số quan trọng quyết định tỷ suất người xem trong thời gian tới.

Sau cùng, thử thách của 'Four Hands' không chỉ dừng lại ở việc tái hiện vẻ đẹp của piano trên màn ảnh. Việc hai con người từ hai thế giới khác biệt sẽ cùng ngồi trước một phím đàn để tạo nên bản nhạc gì, và họ sẽ giải quyết những cảm xúc về cạnh tranh, mặc cảm, tổn thương và sự trưởng thành một cách thuyết phục ra sao, sẽ là yếu tố quyết định sự thành công lâu dài của bộ phim.

By Mediafine Editorial Team · By Đội ngũ Biên tập Mediafine · By 오서윤 기자 · Bài viết được dịch từ bản gốc tiếng Hàn. · Bản gốc tiếng Hàn ↗
Share Facebook X Email

Related articles