Kim Ji-hyun (Roo'ra) tiết lộ cú lừa lớn nhất khi đóng phim 'Summertime'
Cựu thành viên Roo'ra, Kim Ji-hyun, chia sẻ nỗi tiếc nuối khi tham gia phim 'Summertime' vì bị chú ý vào ngoại hình thay vì giá trị nghệ thuật.
Kim Ji-hyun, cựu thành viên nhóm nhạc Roo'ra, vừa tiết lộ câu chuyện hậu trường bất ngờ xoay quanh bộ phim 'Summertime'. Cô quyết định tham gia vì kỳ vọng vào giá trị nghệ thuật của tác phẩm, nhưng thực tế sự chú ý của công chúng lại không tập trung vào bộ phim mà đổ dồn vào ngoại hình và cơ thể của cô. Đối với việc tác phẩm này vẫn được nhắc đến như một hình ảnh đại diện của mình sau nhiều thập kỷ, Kim Ji-hyun đã bày tỏ sự tiếc nuối bằng cách dùng cụm từ "vụ lừa đảo lớn nhất mà tôi từng gặp".

Trong video được đăng tải trên kênh YouTube 'Dakteo-shin' vào ngày 16, Kim Ji-hyun đã nhắc lại kinh nghiệm đóng phim trong quá khứ khi đang trò chuyện về tính cách của mình là người có "hội chứng tai mềm" (dễ bị lung lay bởi lời nói của người khác).
Khi được hỏi liệu có phải cô là người dễ tin lời người khác hay không, Kim Ji-hyun đã giải thích về bản thân một cách hài hước đặc trưng: "Tai tôi giống như Dumbo vậy. Tai tôi rất mềm". Cô nói thêm: "Vì hội chứng tai mềm mà tôi đã bị lừa rất nhiều. Vụ lừa lớn nhất chính là bộ phim đó".
Bộ phim mà cô nhắc đến là 'Summertime', tác phẩm có sự tham gia của Choi Cheol-ho, Ryu Soo Young và cô. Kim Ji-hyun hồi tưởng rằng lý do quyết định chọn tác phẩm này không phải vì điều kiện tài chính mà là vì lời giải thích về việc phim sẽ được gửi tham dự liên hoan phim.
Cô giải thích về tình huống lúc đó: "Không phải vì tiền mà là vì nói rằng sẽ gửi tham dự Liên hoan phim quốc tế Venice. Tôi đã đọc kịch bản, đó là tác phẩm được quay khi tôi đang ở thời kỳ đỉnh cao và rất nổi tiếng. Tôi tham gia vì xem xét tác phẩm, nhưng mọi người lại không xem tác phẩm mà chỉ nhìn vào cơ thể tôi thôi".
Phát ngôn của Kim Ji-hyun cũng chứa đựng những cảm xúc phức tạp về cách mà ngoại hình và cơ thể của các nữ nghệ sĩ bị tiêu thụ trong văn hóa đại chúng Hàn Quốc từ cuối thập niên 1990 đến đầu thập niên 2000. Sau khi đạt được sự nổi tiếng với tư cách thành viên nhóm Roo'ra, cô đã thử thách bản thân với điện ảnh, nhưng thay vì diễn xuất hay cốt truyện, những cảnh quay cụ thể và hình ảnh cơ thể của cô lại được khắc ghi mạnh mẽ hơn nhiều.
'Summertime' là tác phẩm từng thu hút sự chú ý lớn thời bấy giờ nhờ chất liệu táo bạo và những cảnh quay có mức độ nhạy cảm cao. Đối với Kim Ji-hyun, đây là tác phẩm giúp cô mở rộng khả năng làm diễn viên sau hoạt động ca hát, nhưng hình ảnh để lại trong lòng công chúng lại có khoảng cách lớn so với ý định của cô.
Việc Kim Ji-hyun nói "Mọi người không xem tác phẩm mà chỉ nhìn vào cơ thể tôi" chính là nhắm vào điểm này. Cô quyết định tham gia vì kịch bản và tiềm năng của tác phẩm, nhưng kết quả là hình ảnh thể chất của diễn viên lại trở thành trung tâm của sự tiêu thụ thay vì đánh giá về tác phẩm.
Trong chương trình hôm đó, Shin Jung Hwan đã đưa ra một góc nhìn khác về câu chuyện của Kim Ji-hyun. Anh chia sẻ phản ứng của những người xung quanh vẫn còn nhớ về 'Summertime': "Chị ơi, quanh em mọi người vẫn còn nói về chuyện đó đấy".
Theo Shin Jung Hwan, những người xung quanh vẫn thường nói đùa về tác phẩm này như: "Chị Ji-hyun thực sự là nhất", "Đó là tác phẩm đã định hướng đúng đắn cho thời kỳ dậy thì lệch lạc của em", hay "Chị thực sự là một quý nhân".
Có vẻ như tác phẩm mà Kim Ji-hyun cảm thấy không thoải mái lại là một ký ức thanh xuân mãnh liệt đối với một ai đó. Đặc biệt, Shin Jung Hwan còn nói với ý rằng thế hệ trẻ hiện nay cũng có thể cảm thấy xao xuyến khi tiếp cận tác phẩm đó nên điều này cũng tốt, nhưng Kim Ji-hyun một lần nữa nhấn mạnh: "Tôi đã làm vì nghe nói đó là tác phẩm gửi tham dự Venice mà".
Tiếp đó, cô lặp lại sự tiếc nuối về quá trình quyết định tham gia phim: "Vì thế nên đó mới là vụ lừa đảo thực sự đáng giận nhất".
Điểm thú vị trong hồi tưởng của Kim Ji-hyun là cái tên 'Liên hoan phim quốc tế Venice' đã đóng vai trò là động lực lớn để một diễn viên lựa chọn tác phẩm vào thời điểm đó. Việc tham dự một liên hoan phim quốc tế là yếu tố khiến người ta kỳ vọng vào thành tựu nghệ thuật hoặc khả năng tiến ra nước ngoài của tác phẩm. Đặc biệt, với một ca sĩ đang có sức hút lớn như Kim Ji-hyun, cô có khả năng đã coi đây là cơ hội để xây dựng sự nghiệp mới với tư cách diễn viên thay vì chỉ là một ngôi sao tham gia phim.
Tuy nhiên, trong quá trình một bộ phim được phổ biến đến công chúng, có thể xảy ra khoảng cách giữa hình ảnh mà diễn viên mong muốn và hình ảnh mà khán giả tiếp nhận. Hơn nữa, vào thời điểm đó, internet và mạng xã hội chưa phổ biến như hiện nay, thông tin về phim được lưu thông hạn chế qua áp phích, trailer, báo chí, video và truyền hình. Đó là môi trường mà các cảnh quay kích thích hoặc ngoại hình của diễn viên dễ dàng bị làm nổi bật hơn cả toàn bộ tác phẩm.
Trường hợp của Kim Ji-hyun cũng là một ví dụ cho thấy hình ảnh của một ngôi sao có thể bị đóng khung thông qua một tác phẩm như thế nào. Việc để lại ấn tượng mạnh mẽ với công chúng không phải lúc nào cũng mang lại kết quả tích cực cho diễn viên. Bởi vì nếu một hình ảnh cụ thể của một tác phẩm bị lưu lại quá mạnh sẽ dẫn đến hiện tượng "đóng khung hình ảnh", che lấp đi những nỗ lực và khả năng khác của nghệ sĩ trong các hoạt động sau này.
Kim Ji-hyun là thành viên dẫn dắt thời kỳ hoàng kim của Roo'ra vào những năm 1990. Nhóm đã khẳng định vị thế là nhóm nhạc hỗn hợp đại diện cho làng nhạc thời bấy giờ với hàng loạt bản hit như 'Thiên thần mất cánh', '3!4!' và 'Người yêu'. Dựa trên sức hút từ hoạt động nhóm, Kim Ji-hyun đã mở rộng phạm vi hoạt động sang lĩnh vực solo và diễn xuất.
Do đó, việc tham gia 'Summertime' không đơn thuần chỉ là một ca sĩ nổi tiếng đóng phim táo bạo. Nó còn là minh chứng cho quá trình các ca sĩ chuyển mình sang làm diễn viên và cách mà sự lựa chọn đó được công chúng diễn giải.
Quan trọng hơn, trong phát ngôn lần này, Kim Ji-hyun không phủ nhận hoàn toàn quyết định cũ mà nhấn mạnh vào sự khác biệt giữa định hướng tác phẩm cô kỳ vọng và cách tiêu thụ thực tế của công chúng. Với cô, đó là một "tác phẩm", nhưng với công chúng, đó chỉ là "hình ảnh".
Lý do 'Summertime' vẫn liên tục được nhắc đến cùng tên tuổi Kim Ji-hyun sau nhiều năm chính là vì điều này. Trong văn hóa đại chúng, hình ảnh của một diễn viên đôi khi tồn tại lâu hơn cả chính tác phẩm đó. Việc một cảnh quay, một biểu cảm hay ngoại hình của một thời kỳ nhất định trở thành hình ảnh đại diện của diễn viên là một đặc thù của ngành công nghiệp giải trí.
Tuy nhiên, câu chuyện của Shin Jung Hwan cũng cho thấy ký ức về cùng một tác phẩm không phải lúc nào cũng chỉ có một chiều. Dù với Kim Ji-hyun, đây là tác phẩm đầy khoảng cách giữa kỳ vọng và thực tế, nhưng với một số khán giả, nó lại là ký ức thanh xuân mãnh liệt. Sau cùng, ý nghĩa của một tác phẩm được tạo nên từ sự giao thoa giữa ý đồ của người sáng tạo, cách tiếp nhận của công chúng và những ký ức được hình thành theo thời gian.
Việc Kim Ji-hyun nhấn mạnh "Tôi đã làm vì nghe nói đó là tác phẩm gửi tham dự Venice" sau nhiều thập kỷ không chỉ đơn thuần là một lời kể về quá khứ. Đó là lời hồi tưởng chân thực về sự khác biệt giữa ánh nhìn của thời đại từng tiêu thụ hình ảnh ngôi sao và ý đồ của một diễn viên khi lựa chọn tác phẩm.